Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2023

K15I NHỚ.

K15I Nhớ.
Thân tặng các bạn K15I ĐHKTCN – ĐHTN.
Riêng tặng hai bạn đang là hai thầy tại Trường.
19/11/2018
Chúng mình khi trẻ trẻ
Đã nhận nhau bạn rồi.
Nhập trường tân sinh viên
"Ka mười năm i" nhé.
(Mười năm i không nặng).
"Kỹ sư Điện khí hóa"
Ra ràng, bay muôn ngả.
Mải cặm cụi kiếm ăn
Giữa đời mênh mang quá.
Mấy chục năm tất tả
Giờ sắp hưu cả rồi.
Ngẫm về bạn về tôi
Cùng vòng đời nghiệt ngã.
Nhà ở! Ừ bé, to
Con trai hay con gái
Cháu í ới ông bà.
Nhớ! Sinh viên khốn khó!
Nhớ! Cay cay trong mắt
Nhớ! Mằn mặn vành môi.
Vô tư và khờ dại!
Quắt lòng, hồi ấy Ta!
Nói, nghĩ tuyền một chiều
Làm như nhau y hệt.
Trong túi chiếc thìa con
Thầy trò múc "toàn quốc".
“Hai ta” cùng trốn vé
Giáp mặt xin miễn chào!
“Bài dài” dăng sân ga
Duyệt xong, Thầy lên tàu.
Tối chấm bài mất điện
Thầy san ra hai tay
Phải "đạt"! Trái "không đạt".
Sáng, ôi đạt tập nào!
Giai thoại "vòng tròn Mo"
Khắc! Gian nan nghiệt ngã!
Chuỗi Laurent thách đố
Mỗi sinh viên trong “Lò”.
Ấm chè cõng hai “phích”
Quán "Hát", vi-ta-min.
“Cắm” quần, áo ,chăn, màn
Cắm, cắm, cắm đủ cả.
(Chỉ chưa cắm "Củ hành").
Thực tập hàn xe tang
“Buột mồm”, cho ông lớn
Lãnh đạo đảng, chời chời!
Họp họp họp đuổi học!
“Dự nhiệm” trốn thăm nhà
Kỷ luật? Tước quân tịch!
Hót gái làng lá la
Tía lia yêu? Mía, sắn.
Trắng xóa đồi cạnh lớp
Giấy! Dấu “mìn” cá nhân.
Có chóp và không chóp
Thế! Cho mọi chúng mình.
Học, thời đói khốn cùng
Chuyện cười - rơi nước mắt.
Làm, cái thời quay quắt
Xưa "bao", giờ "không bao"!
(Bao cấp và không bao).
"Cựu" với "cựu" gặp lại
Vợ (chồng) con mày thế nào!
Bệnh á, thì đã sao!
Đã đến thời đếch sợ.
Gặp nhau vui lắm lắm
Dẫu đời riêng khác biệt
Ngồi cao hay đứng thấp
Ai hỏi ai đâu nào!
Gặp nhau thế là may
Tóc trên, dưới đã bạc.
Gầy, béo vẫn hao hao
Vưỡn như xưa, tao mày!
Tri ân Trường, khoa Điện
Cùng Thầy Cô giáo mình
Ôm nhẹ bạn thủa ấy
Ấm tình người trong nhau.
(Thân ái nhòa trong nhau).

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2020

CẬP BỜ 03.

 Cập bờ 03.

 Trường ca. Ngộ nhận; Ảo tưởng nên Áp chế; Ép buộc. Đấy là những gì mình nghĩ, nói cuối về chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hội. Mình cập vào bờ này với cách nghĩ thế, sẽ lại ra xa bờ mới với tư duy khác. Ngộ nhận về Quyền định đoạt của nhà nước với Tài sản toàn dân như với Tài sản công (tài sản do dân giao cho nhà nước để thực hiện các chức năng của nhà nước - Công sản). Tài sản toàn dân phải được định đoạt từ Trưng cầu dân ý; Quốc hội, Hội đồng nhân dân các địa phương biểu quyết. Không được phép giao cho cá nhân có chức vụ nhất định hoặc nhóm nào đó định đoạt như đang. Ngộ nhận về Quản lý dân. Không bao giờ, không có nhà nước nào quản lý dân mà nhà nước chỉ quản lý xã hội theo đúng khế ước xã hội giữa dân và nhà nước; đúng mức là nhà nước phục vụ (phụng sự) dân. Ngộ nhận về Đại diện. Nhà nước chỉ đại diện dân khi tham gia vào, thực hiện đến các công việc đã được dân ủy quyền (các việc thuộc chức năng nhà nước). Các việc chưa/không ủy quyền hiển nhiên là chưa/không có quyền được đại diện; các quyền cụ thể đã ủy quyền dân có thể lấy lại, hạn bớt khi thấy cần. Đại diện dân là Quốc hội, các Hội đồng nhân dân địa phương. Ảo tưởng về hình thái xã hội, các hoạt động xã hội do một đảng vẽ ra hoặc chỉ đạo nhà nước của đảng ấy vẽ ra được hoạch định là tốt đẹp thì sẽ : Hẳn nhiên tốt đẹp. Thực hiện Áp chế; Ép buộc dân theo vào khuôn khổ chính sách, chế độ xã hội do nhà nước định ra vì Ngộ nhận và Ảo tưởng rằng có quyền đó, lại Ngộ nhận; Ảo tưởng rằng những chính sách, chế độ đó là tốt đẹp. Hai lần Ngộ nhận, Ảo tưởng. Hệ quả đã và đang diễn ra ở các quốc gia đó là : Tham nhũng trở thành Động lực; Bạo lực là Công cụ của mọi độc tài cá nhân, tập thể. Mọi tham nhũng tiền, tài, của cải vật chất xã hội chỉ là phần tiếp theo, nối vào tham nhũng nhân sự đất nước : Tự mình cử ra, bổ nhiệm, sắp xếp, quy hoạch nhân sự. Tham nhũng nhân sự là bản chất cốt lõi của các quốc gia độc tài. Bờ gì! Bờ này : Cộng sai! Cộng tài sản Toàn dân vào tài sản Công!. Tráo xã hội! Tráo xã hội Vẽ thành xã hội Toàn dân!. Anh Bảy nói vài lần : “Điểm tắc của chúng ta là thể chế”!. Ờ ha! Thể chế được sinh ra để vận hành xã hội! Tắc thì vận hành chi, xã hội trong thể chế tắc là xã hội gì!. Rằng! Bờ nhận thức của mình và mình đã cập. Vậy nha.

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2020

CẬP BỜ 02.

Đoản khúc.

Cùng vì tiến bộ xã hội, chủ nghĩa Tư bản và chủ nghĩa Xã hội khác nhau thế nào! Tư bản tạo nền tảng xây dựng đẳng cấp quốc gia; Xã hội tạo nền tảng xây dựng phong độ quốc gia.

Nếu thế nên luân phiên à!

Vậy đó, luân phiên theo cơ hội với mức độ có thể cho chủ nghĩa Xã hội ở một thời đoạn lịch sử nào đó cần phong độ!. Nhưng không luân phiên triệt để đâu nha, luân phiên triệt để là lại xảy ra : "cướp" chính quyền và "phá" kho thóc đó. Cũng nên biết! Để có phong độ phải tiêu tốn nhiều tài sản quốc gia đó nha!. Chủ nghĩa xã hội quá mức sẽ lại làm mất phong độ đó nha! Để có đẳng cấp thì hẳn nhiên là tài sản quốc gia được tăng lên rồi.

Trợ cấp của nhà nước cho xã hội là một hình thái chủ nghĩa Xã hội luân phiên khi có yêu cầu giữ phong độ!.

Hỏi nữa! Đến lúc tư bản Đỏ lũng đoạn nhà nước thì làm sao!.

Thì làm lại Cách mạng "cướp phá" cũ chứ sao!. Dễ ợt! Có điều tiêu tài, tốn máu lắm lắm!.

Bờ gì! Bờ này : Xã hội nào cũng có ưu có khuyết, nhưng có xh ưu nhiều khuyết ít, có xh ưu ít khuyết nhiều. Xã hội thực là phải đi theo/hướng tới xh ưu nhiều và được điều chỉnh khi cần, bởi cái ưu của xh ưu ít.

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2020

HẲN VẬY.

Gỡ vòng xích lỏng lẻo, quấn hờ khoen cánh sắt, mở rộng cổng.
Nghe chó sủa khuất trong nhà từng tiếng! Chờ bạn ra, chẳng thấy bạn đâu!. Chỉ tiếng chó sủa, sủa, sủa thưa dần.
Về! Không bạn nữa!.
@
Chật vật mãi, cả hai cũng vào được, đỡ Con nằm nghiêng nghiêng trên đùi, đít tì toilet!
Yên trí rồi, tranh thủ thở và thở! Chờ ị!.
...
Chó trong chuồng mách thưa thốt, chẳng hung hăng, hẳn bạn đến chơi!
Ngóng gọi, để vọng ra! Không tiếng.
Đành vậy!.
@
Rửa sạch, lau khô, bế Con đặt lại giường xem ti vi tiếp, đã sang phim khác.
Ra sân ngóng! Cổng mở không người.
Chắc lạ, nên không biết tự vào!.
Không sao!.
@
Nhơ nhớ, lâu bạn mình không đến.
Thăm bạn. "Lâu không gặp sức khỏe có gì không!".
"Không sao!". Nằng nặng! "Hôm trước đi thăm một thằng nhưng nó chẳng mắng chó để vào! Đành về". Nhấm nhẳn! Không hiểu gì!.
Đành!.
@
Đã từng mùng 2 năm mới cũ.
Cổng, cửa mở toang! Mong hứng xuân hồng trắng tím xanh vàng nhập thân lụ khụ.
Khách vào chúc tết, tự nhiên như vẫn mọi nhà; đứng hiên trước chờ không thấy; hắng to giọng, chủ chẳng thưa; ông chủ đâu rồi, cho chúc tết đây!.
Xin lỗi, rất xin lỗi! Đang giúp cháu, khoảng tiếng nữa xong! Xin hãy tự nhiên cho; uống rượu, nước, chờ hay đi tiếp nữa; tùy nha, tùy nha! Chúc mọi tốt lành và tha thứ, thứ tha. Rộn ràng rổn rẻng thế, tết mà.
Tết sau, con cần vệ sinh, ra khóa cổng! Trung đại tiện luôn cho chủ và khách, được cả hai, tế nhị hằng hà, tế nhị nhé!.
Qua khe, luồn dưới, lượn trên/Tràn vào, ép đến, dâng lên Xuân trào!.
@
Có duyên đã mến nhau gần! Nợ chưa hiểu đủ không thân cũng ừ.
Duyên không nợ!.
@
Cả khi chết đi rồi Bố vẫn chăm con.
Bình an Con! Bình thường bố!
Nợ duyên đời!
Hẳn vậy.
Thích
Bình luận

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2020

CẬP BỜ 01.

https://thanhnien.vn/thoi-su/hoc-tap-tu-tuong-dao-duc-phong-cach-ho-chi-minh-la-phai-song-voi-dan-1259588.html

Mình đọc bài này hai ba lần, với câu hỏi nhức óc "Người/những người nói, viết ra điều này đang sống với ai! Chúng/lũ chúng sống với ai!". Thế rồi quyết định cập bờ ảo mộng.

Cập bờ 01.

Thơ Thất ngôn bát cú.

Vào đề.

https://www.tienphong.vn/hanh-trang-nguoi-linh/neu-de-trung-quoc-doc-chiem-bien-dong-the-gioi-se-xuat-hien-nhung-bien-dong-khac-1694687.tpo

Từ Tiền Phong. Việt Nam.

Thực đề.

Nếu Mỹ ở lại miền nam Việt nam thì biển Đông không kẻ nào dám xâm/độc chiếm.

Mỹ thống trị thế giới mấy chục năm qua và những điều cùng thấy. Gửi quân đội đi giữ gìn an ninh cùng châu Âu (tham gia với NATO), Nhật và Hàn, đến đời Trump mới đòi hỏi chi trả chi phí cho các đội quân đó tương xứng chi phí thực. Cùng bè bạn và đồng minh xây dựng kinh tế chung thịnh vượng, tiên tiến, hiện đại theo đúng nguyên lý đơn giản của con người : Hai bên cùng có lợi. Chống khủng bố trên toàn cầu và bênh vực nhân quyền.

Trung Quốc đang vươn lên thống trị thế giới và những điều đều thấy vì tham vọng đó. Bắt nạt các nước nhỏ, xâm lấn đất liền, biển đảo các lân bang, dọa nạt và gây hấn với láng giềng. Ăn cắp khoa học, công nghệ cao và kỹ nghệ sản xuất bằng lừa đảo, mua chuộc; lươn lẹo, gian dối trong thực hiện hợp đồng kinh tế với quốc gia khác; dùng thủ đoạn hứa hẹn hão, hối lộ quan chức để đạt được mục đích thâu tóm chiếm lợi. Đàn áp các dân tộc thiểu số trong nước; dùng quân đội cho xe tăng tàn sát người dân biểu tình tại Bắc Kinh.

Luận đề.

Không chỉ biển Đông mà cả quốc gia có biển Đông hiện đang bị phụ thuộc rất nhiều vào cuộc chiến thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc.

Về "cuộc chiến" hiện nay giữa Mỹ và Trung. Trong ngắn hạn, khó biết được chi tiết diễn biến, khó đoán định thắng thua từng kỳ, bởi đó chỉ là cách nghĩ, hành vi ra đòn của mỗi bên. Trong dài hạn, văn minh loài người sẽ dẫn dắt Mỹ và các quốc gia dẫn đầu cuộc chiến đến chiến thắng u tối, mông muội, bởi vì Mỹ và các quốc gia dẫn đầu đang đại diện cho văn minh đó. Vài tháng nữa, cuộc bầu cử Mỹ sẽ xướng tên Donald Trump hay Joe Biden. Cá nhân TT Mỹ sẽ có ảnh hưởng tới tiến trình cuộc chiến, bởi các quyết định của người đứng đầu nước Mỹ, nhưng không ảnh hưởng nhiều đến thắng lợi của cuộc chiến. Biden hay Trump cũng là đại diện của người dân Mỹ, đều có tư duy chung về văn minh loài người, cùng tư duy về Trung Quốc, có khác là khác về cách thức điều hành, chừng mực và liều lượng của cuộc chiến. Kết quả bầu cử là yêu cầu cuộc chiến phải được điều chỉnh theo cách nguyện vọng của cử tri Mỹ mà thôi.

Kết đề.

Biển Đông sẽ không bao giờ bị Trung Quốc độc chiếm, nhưng có thể bị áp đặt khuôn khổ pháp lý luật của Trung Quốc vào các thời kỳ ngắn hạn, các áp đặt này có liều lượng mạnh, nhẹ tương ứng tương quan với từng thời kỳ của cuộc chiến. Điều muốn nói về biển Đông là vậy. Điều muốn nói hơn là : VN trong hàng trăm năm nữa vẫn nằm giữa hai cái bóng Mỹ - Trung, giữa cả khoảng giao nhau của hai bóng đó; vẫn di động trong khoảng trống khua chân của hai chiếc bóng đó, chưa ra được/khỏi. Phát triển như thế nào trong không gian đó vài chục năm tới mới là câu hỏi cho chính mình! Cũng có thể đơn giản hơn, vì Mỹ đã nói rằng "không ai ngăn cản (chặn) được Mỹ ở biển Đông".

 

Thi sỹ : Phụ trách Thường dân (kiểu phó tư lệnh được giao phụ trách tư lệnh ấy mà).

Bờ gì! Bờ này : Dù tả hay hữu, cũng phải hướng quốc gia về phía văn minh; liên tục điều chỉnh để u tối, mông muội không ảnh hưởng xấu quá cho quốc gia dẫu luôn giáp mặt.

 

 

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2020

THÁNG NĂM SAU.

Sau bao năm nữa dãi dầu

Đi được không lúc ngoái đầu trông ngang!

Láy đen đăm đắm dịu dàng

Con còn nằm đó nhìn sang cậy nhờ!.

Đất trời sao lẽ làm ngơ

Không hèn thế bố sẽ chờ đi sau.

Cái chết bỡn cợt chia nhau

Trước sau cũng nhẽ đớn đau ngọt ngào.

Giọt trong đá bố vắt trao

Sóng đôi hai chấm cùng vào thinh không.


Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2020

THÁNG NĂM MÌNH.

Dị tật bẩm sinh Con nằm nguyên chỗ
Ba mươi năm mọi việc phải nâng bê.
Vợ chết tai nạn hai nghìn linh sáu
Xoay trở chơ vơ chống chọi mấy bề.
*
Thân tai biến nhiều hai lần liệt nửa
Cái khỏe đuối tầm giúp con ỉa đái.
Nhờ bác đỡ thêm nặng nhẹ xoay vần
Dúm trước dựa sau ba người vụng dại.
*
Nhúm lương hưu còm bốn phần san chẻ
Ăn uống ba người thừa thiếu đầy vơi
Đưa bác ít nhiều gọi là biết nhẽ
Nắng mưa gió bão sớm tối cũng đời.
*
Sao phải dặn lòng tin vào cuộc sống
Qua ngày lãi ngày cứ tự nhiên đang.
Thương con xót vợ nhớ yêu những thế
Khi sáng hừng lên sự sống lật trang.
*
Say sưa vào mộng bình yên
An nhiên Con nhé không phiền chẳng âu.
Bác rằng "Chú phải sống lâu
Anh* không bỏ Cháu dãi dầu khổ hai".

(*) Anh trai.

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2020

BỐN NHĂM NĂM THÁNG 5.

Bốn nhăm năm chiến thắng vẻ vang
Đỏ rỡ cờ băng trống rộn làng.
Chưa lúc nghĩ nửa kia đau khổ
Đâu tâm bình trải nghĩa Hùng Lang.
@
Sinh lúc đó vào già rồi nhỉ
Mượn súng gươm chưa đẻ làm oai.
Xót mấy triệu đồng bào chết bỏ
Trên phần mười dân số những ai.
@
Sao không với người người chung Tổ
Nắm tay nhau vun tấc vuông tròn.
Luôn xoen xoét con rừng con biển
Sóng Bình Dương ngoang vết Trường Sơn.
@
"Nhận hàng" quen tay khi toàn thắng
Công Lý Tự Do (*) dẫn huyên thuyên
Tràn ngập tỉnh thành Dân Chính Đảng
Bắc di dân chật đất Tây Nguyên
@
Quen việc kinh doanh bên thua trận
Ít đầu tư kinh tế vẫn lên
Nộp tám hai phần trăm thu được (**)
Họ hàng say công cuộc giữ đền.
@
Năm nào cũng quốc gia quốc giỗ
Ngoái trăm con một nửa nơi đâu.
Nửa đương tự đắc trong hốc núi
Nát biển Đông cạn Cửu Long đầu.
@
Bên thắng cuộc khỏi vòng sám hối
Đúng muôn đời vuột với bên thua.
Hiện thực quắt quay nay đã rõ
Sử đang ghi những vết ngang cua.
@
Hòa hợp mép môi đưa đong lưỡi
Rải hoa tươi lên máu khô màu
Tộc Việt trên vai Dân một nước
Đoàn tụ hòa đồng nhịp bước mau.
***
"  " Miền Bắc nhận hàng, miền Nam nhận họ.
(*). Câu ca diễu việc đổi tên đường :
Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý
Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do.
(**). TP Hồ Chí Minh đang nộp 82% tổng thu ngân sách, chiếm gần 30% ngân sách cả nước.

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2019

THÀNH THỰC CUỐI.

Nhân đang tin "bỏ" Hội đồng nhân dân cấp phường ở thành phố Hà Nội. Mình rất riêng tư trình bày một thực nghĩ này. Nên chăng không thành lập Ủy ban nhân dân cấp phường  và vẫn giữ Hội đồng nhân dân cấp phường trên cơ sở chỉnh sửa như sau :
- Đối với những nơi thưa dân ở các huyện thành lập phòng Hành chính tại khu vực để tiện giải quyết các thủ tục hành chính cấp quận, huyện và các quan hệ công tác khác. Phòng này có vài ba người vận hành như một cửa hành chính tối giản.
- Hội đồng nhân dân cấp khu vực (có thể trên địa bàn phường, xã cũ hoặc theo địa bàn mới) sẽ do dân tự quyết định; quyết định này dân tự hiệp thương và bao gồm : Địa bàn; phạm vi công việc (chức năng nhiệm vụ ấy mừ); số đại biểu và kinh phí đóng góp của mỗi HĐ. Hội đồng này một cách tổng quát là : Giải quyết các công việc của khu dân cư ngoài ra hỗ trợ hành chính cấp quận, huyện - có thể là an ninh trật tự; vệ sinh; các quy ước sinh hoạt cộng đồng.
Cách thức này có ưu điểm :
- Người dân tự tăng được nhận thức với trách nhiệm sống tại cộng đồng.
- Giảm biên chế nhà nước do vậy giảm chi ngân sách rất rõ ràng.
- Hỗ trợ được các thủ tục hành chính cho người dân ở những nơi đi lại chưa thuận tiện và tăng thêm được các việc dân tự làm, tự thu xếp trong cộng đồng.
Cách thức không có khuyết điểm nếu suy nghĩ rằng dân phải tự quyết việc của dân và không thể áp đặt ý chí khác lên các loại việc đó.
Thêm đây một viết trước của mình (13/8/2018) về đồng dạng suy nghĩ này.
Thành thực cuối.
Đã nhiều lần gay gắt về việc cộng điểm ưu tiên, tức là cộng thêm kiến thức ảo cho người được xác quyết là cần ưu tiên. Nay bất ngờ nhận thấy họ đang cắt, sửa; đắp, trát vào xã, huyện để đạt theo chuẩn của họ. Trích : "Theo ông Hùng, dựa vào tiêu chuẩn diện tích tự nhiên và quy mô dân số, số lượng đơn vị hành chính cấp huyện và cấp xã theo Nghị quyết 1211/2016 của UB Thường vụ QH, hiện nay có 259 huyện, 6.191 xã trong cả nước chưa đạt 50% tiêu chuẩn. Cụ thể số huyện chưa đủ chuẩn 259/713 đơn vị, chiếm 36,33%. Trong đó có 199 huyện (gồm 71 huyện miền núi, vùng cao; 120 huyện đồng bằng, trung du; 8 huyện hải đảo), 21 quận, 23 TP thuộc tỉnh và 16 thị xã. Số xã chưa đủ chuẩn có 6.191/11.162 đơn vị, chiếm 55,46%. Trong đó có 5.106 xã (gồm: 1.922 xã miền núi vùng cao; 3.173 xã đồng bằng, trung du; 11 xã hải đảo), 794 phường va 291 thị trấn." Từ : https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/259-huyen-6-191-xa-trong-ca-nuoc-co-the-bi-sap-nhap-462073.html
Hãy hình dung rằng sau 20 năm nữa do tỉ lệ sinh đẻ khác nhau, các xã, huyện đạt chuẩn dân số hiện nay lại lệch chuẩn "quy mô dân số". Khi đó VNN lại có bài như này và ông hung (bọ) lại rằng " ...".
Hãy hình dung rằng 50 năm nữa cháu con các ĐB hôm nay sẽ là ĐB một QH nào khi đó và họ ra nghị quyết rằng : Các xã, huyện phải đạt chuẩn cơ cấu tri thức theo tỉ lệ : Cao học x%; đại học y%; trung học z% và thế là cuộc cánh mạng long trời lở đất thiên di dân số về tri thức bắt đầu!!!.
Hãy hình dung rằng, có một cái QH nào đó ra nghị quyết : Mọi công dân phải có đủ tất cả các bộ phận của người và phải đạt chuẩn thể tích, diện tích, trọng lượng theo NQ này! Cuộc đại phẫu cắt, ghép các bộ phận thân thể của công dân bắt đầu!!!.
Con người hướng tới là vậy : Cộng tri thức ảo và cắt ghép các bộ phận cơ thể. Hoàn chỉnh một con người trong thể chế vì con người là vậy.
Đất nước; vùng miền; thôn xóm.
Nơi người dân viết thành văn lịch sử quốc gia.
Nơi ý chí dựa theo, nương vào, nhận ra để thành thiết chế.
Nay khuôn ra, chuẩn dân trong đó sàn nhau.
Hân hoan rằng huyện, xã.
Chuẩn quốc gia, chuẩn tự nhiên gầm trời này là thế!.
Hầu đồng tập thể trồi trên trí tuệ người.
Đồng ra chuẩn.
Đất nước dưới nhóm đồng.

Là tự sự thôi, chẳng cho ai, góp gì! Có chăng lần cuối!.

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2019

PHÀ TRUNG HÀ 1972.



Đi chơi với các bạn bộ đội cũ QK317 sau 42 năm chân chia lẻ, trên phà Đại Tập rời Khoái Châu vượt sông Hồng để tới Làng Chuông, Thanh Oai. Chợt nhớ năm 1972, mình di chuyển Máy chỉ huy pháo cao xạ 100ly qua phà Trung Hà. Lúc đó khoảng hơn 5 giờ chiều, trời xẩm tối, xe đang chạy tốc độ vừa phải thì thấy một cô bộ đội chạy ra làm dấu dừng xe, phía gần đó là nhóm bộ đội nữ có vẻ đang ăn cơm. Do sợ thiếu ánh sáng khi xuống phà muộn vì kéo máy cồng kềnh nên lái xe không dừng lại. Vài phút sau khi sắp vào dốc phà thì bị một chiếc Zin57 ép đầu quyết liệt bắt dừng xe, từ trên xe bước xuống một cô bộ đội cầm ak47 giơ súng lên cao bắn một phát chỉ thiên rồi xông thẳng đến ca bin xe mình giật cửa xe quát tháo rất to và thô bằng giọng Thanh Hóa, cô ta còn bước chân lên bậc xe túm áo lôi lái xe mình xuống đất và ... nhảy lên cho anh chàng một tát. Hai thằng mình trên xe rất lo cho cô gái, vì lái xe mình cao to, rất nóng tính, dễ đánh người nên cũng xuống vòng qua đầu xe để can thiệp, không ngờ thấy lái xe mình chắp tay vái và van xin rối rít. Bọn mình đứng lại không tới gần nữa để hai người tự giải quyết, rồi cũng lên xe xuống phà. Đêm đó giao máy muộn cho đơn vị sửa chữa nên chẳng hỏi han chi chuyện xẩm tối. Sáng hôm sau, lái xe kiểm tra xe và kể lại cho bọn mình rõ. Cô gái chặn xe là để bọn mình chạy thật chậm tránh vương bụi vào mâm cơm của cả tiểu đội; cô gái là trung đội trưởng lái xe của trung đội vận tải tổng cục hậu cần. Bọn mình hỏi, tưởng mày đánh chết nó cơ! Nó nhỏ con mà hung hăng xách súng tao thấy ngồ ngộ, đã định giật súng cho vài tát nhưng thấy mặt nó xinh quá nên giả vờ sợ sệt cho vui, vả lại tao cũng có lỗi rắc bụi vào cơm của chúng nó. Thật tội, có bữa cơm nóng lại bị bụi chịu sao nổi, nghĩ mà thương!!!. Đêm hôm sau, bọn mình gặp họ ở khu kho, hỏi ra mới biết, họ đến bến trước nhưng phải ưu tiên phà cho thiết bị bọn mình, nên dừng ở kho tạm trước bến, nấu cơm ăn sớm để xuống phà đêm. Đó là một chuyến phà đáng nhớ, và cũng đáng nhớ chuyện tình của cô, cậu mà như bọn mình thường đùa "Có bữa cơm nóng mà bị bụi chịu sao nổi, nghĩ mà thương!!!. chàng phủ cho khỏi bụi thì không còn thấy chỗ chi, kêu la ai thấu". Sau này các chuyến phà mình qua chắc là vào những năm 85, 86 ở miền Tây cho đến nay lại qua phà cùng bạn, tiếc phà cũ không có ảnh như phà này tuần rồi.

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2019

NƯỚC SÔNG ĐUỐNG - THÉP HAI CÔNG TY.

Đang nghe :
Nước Sạch Sông Đuống đầu tư 5.000 tỷ đồng có gíá bán "nước" 10.246đ/m3 và lộ trình tăng giá tối đa 7%/năm.
Đã biết :
Gang Thép thái nguyên làm nhà máy cán trong hàng rào mặt bằng ct, có sẵn điện, nước, đường giao thông liền kề, mặt bằng phẳng chắc cho công trình công nghiệp. Giá thành 450 tỷ đồng, sau một năm sản xuất (hết thời gian bảo hành) dây chuyền tự động băm thép ra thành thép phế; thuê chuyên gia Ý sang 5.000usd/ngày, ăn ở Hà Nội, hàng ngày đi lên Thái Nguyên, tắc đường cũng tính giờ làm việc; động cơ hỏng mua mới từ Ý, vận chuyển qua đường hàng không về Gang Thép lắp đặt; khoảng gần hai tháng mới hiệu chỉnh xong dây chuyền để sx phình phường.
Thép Pomihoa, mua Nông trường Dứa, san lấp mặt bằng, xây dựng đường bộ, sắt, điện, nước. Làm nhà máy cùng công xuất như GTTN giá thành 250 tỷ đồng. Trong một năm vận hành có bảo hành đã chuẩn bị đủ phôi để chạy 8760 giờ (để cho đủ phôi đã vận động bạn bè bỏ tiền mua phôi cán hộ thép không tính khấu hao và vài chi phí phụ). Bên Ý dự phòng sẵn động cơ, thiết bị hay hỏng, chuẩn bị kíp chuyên gia lành nghề để sửa chữa kịp thời, tránh kéo dài thời gian sửa chữa để không bị phạt hợp đồng. Sau một năm sản xuất ông Hoa đã khấu hao được hàng chục phần trăm vốn xây dựng.
Hai việc đã biết cách nay 15 năm trời rùi đó. Nhưng nói gì ba cái chuyện trên! Nói rằng Chung con cút đi! Chính quyền HN nên giải thể. Thế cho ngay!.

Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2019

CHỈ CẦN BỎ ĐỘC QUYỀN.

Suy cho cùng chỉ cần chống các loại độc quyền là có nhân dân, có xã hội dân sự phát triển; chỉ cần chống các loại ý chí của cá nhân, nhóm người là có ý chí của toàn dân. Các độc quyền trong chính trị; trong kinh tế, trong xã hội được đặt ra rìa, chui vào sọt rác thì xã hội đã tự lựa để phát triển.
Giá bán nước Đuống là dụ : Tính lãi vay vốn đến 2.000đ/m3 (~ 20% giá bán), tính 5% lãi định mức. Tính sẵn tất cả, chả cần cạnh tranh với ai, bố mày tính tất cho rồi, ngồi mà xơi nha!. Mà này, với cách tính sẵn vậy, không cần kiểm sát sản xuất chi cho mệt, cứ hút vào, cho chút clo rồi bơm ra nghe, có thằng bao tiêu rồi. Như giá BOT giao thông ấy nhỉ!. Quốc gia đáng sống làm kinh tế là đây; "đáng sống" là đây chứ đâu?. Tiên sư bố các loại độc quyền!.

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2019

HỌC ÔNG CỤ.

Một quốc hội, một chính phủ không biểu thị lòng trắc ẩn với gần bốn chục đồng bào mình chết thê thảm trên đường tìm kiếm việc làm nuôi sống bản thân và gia đình; chết vì thực hiện quyền làm người hiển nhiên là quyền mưu sinh thì dân không cần nữa; chưa nói lại đổ hết những cái chết đó cho nhóm tội phạm buôn người; chưa nói không bàn đến biện pháp giúp đỡ đồng bào mình mưu sinh thuận lợi.
Chào nhé! Thế!.

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2019

NGHỊ THUI - KHÔNG QUYẾT.

Giặc đến nhà không nghị, không quyết; nghị chuyện làm thêm giờ rớt nước mắt cá không đẹp và dẫn Mark đấu tranh gần 200 năm trước. Cả nước đều : Hạnh phúc là được đi làm thuê rồi xin được làm thêm, sau khi đã làm chủ trong các nhà máy, xí nghiệp của TA 60 năm thêm lẻ; quốc sách là xuất khẩu lao động sang làm chủ nước ngoài; tỉnh tăng GDP đích thị là tỉnh có thằng "giãy chết" đặt nhà máy cho người "tả tinh" làm "chủ nhà máy" của HỌ hoặc có nhiều công dân xuất khẩu làm chủ nhà máy trên đất HỌ; người xuất khẩu làm thuê hai nhiệm kỳ là người giàu trong xã, trong huyện, ba nhiệm kỳ thì thôi rồi đỉnh. Những công chức, viên chức, người làm công trong DN cổ phần có vốn nhà nước chi phối, đã đóng bảo hiểm đủ năm theo quy định đều đua nhau nghỉ hưu hoặc nghỉ chờ đủ tuổi hưu để làm thuê cho DN tư nhân, liên doanh, nước ngoài; nghề y hiện đang diễn ra mạnh mẽ nhất, vài năm tới chắc nghề ăn sư ở phạm.
Chuyện thằng cháu : Tốt nghiệp ĐH kỹ thuật tốp đầu, đi làm trong nước, biết tiếng Anh, biết lấy vợ sinh con hết 8 năm cuộc đời đủ sống. Quyết định nghỉ việc học tiếng Nhật, cả nhà mắng chửi, vợ dỗi hờn. Làm thuê Nhật; năm nhất gửi về 100; năm hai gửi về 150; năm ba gửi về 200 triệu; năm tư không gửi về nữa vì vợ con đã sang Nhật ăn nhờ, ở đậu xứ người bằng vào lương của cháu; hẹn vài năm cho cả vợ con về thăm nội ngoại.
Chuyện cả làng tỷ phú, đồng loạt xây nhà sang, làm đường nông thôn (không mới) rộng rãi, thảm nhựa; bố quần short chơi quả tròn lông; vợ váy ngắn nở hoa vào ra son môi sửa móng. Hỏi : Từ đâu! Rằng : Cả làng anh em chú cháu lôi kéo nhau sang Nhật làm thuê hàng chục năm nay, nhà ít một, nhà nhiều thì hai, ba đứa, xây nhà dễ ợt thế. Hỏi bền vững không! Kề cà : Nhật đang thiếu lao động, càng quen việc, biết tiếng, chăm chỉ, chịu khó Nó càng mời làm tiếp; Hiện các cháu có bằng đại học, thạo tiếng người "lùn" đang có ý định nhập cư vì họ cho phép.
Chuyện. Hai vợ chồng cháu sống ở thủ đô gió ngàn để con 9 tháng nhờ ông bà trông, trốn chui trốn nhủi, đi xe đêm ngày qua Tàu làm thuê; tết về hỏi cháu : Để dành bao nhiêu! Được khoảng 180 triệu/năm; ở nhà chăm sóc, hái chè bán, giấu cất thật khéo được 20 triệu không! Thế định đi bao lâu! Ít là 5, 6 năm về làm cái nhà nhỏ và lấy vốn làm ăn; nhiều thì chưa biết, không ốm đau gì hoặc thu nhập vẫn tốt thì làm mãi.
Chuyện. Nghị nhân tài luôn cho đỡ tốn một stt, một mảnh tam giác của FB nữa. Thằng cháu có doanh nghiệp đợt rồi nhờ ông tìm nhiều chục thằng lùn cho sản xuất. Hỏi sao kỳ vậy; thì cháu vừa trúng thầu vét cống rãnh cho thành phố mà!!!. Thời gian sau, lại tìm cho cháu những thằng cao gầy; lần này làm chi; cháu biên chế nó vào đội hái sấu, trám. Ông bạn mở bệnh viện tư nhờ tìm hộ thằng để làm giám đốc nhưng cần người quản lý xây dựng giỏi, lần này khôn hơn không hỏi vì biết bệnh viện nó đang xây dựng; dự sẵn nó sẽ nhờ, đang tìm cho nó thằng giỏi dụ dỗ, gặt hái chất xám. Giỡn vậy mà trúng nha, cháu bồi dưỡng ông bộn, thằng bạn xì tiền : Ông tìm đúng nhân tài; Mày biết tao dùng nhân tài theo thứ tự à. Nhân tài, ờ ha Tài dụng nhân = Tài dùng người đúng cỡ việc. Ờ ha nghị thế.
Chuyện. Không nghị luật Biểu tình chỉ nghị dài Làm thêm giờ và Chọn nhân tài thế.
Chuyện. Có mà nghị không hết, quyết càng không!.
Nghị thui (thêm dấu sắc) có mùi thế; không quyết chi mô!.

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2019

QUY CHUẨN - TIÊU CHUẨN


Quy chuẩn! Tiêu chuẩn.
 Chuyện nước sạch Sông Đà đang ran ran ở Hà Nội. Vụ việc chứng tỏ rằng Nước đã không được kiểm sát ở cả đầu vào và đầu ra, không hề phân tích mẫu nước vào để xác định quy trình sản xuất phù hợp thành nước sạch; không hề phân tích đầu ra để quyết định bán đến người tiêu dùng; chỉ đơn giản Hút vào thêm Clo và Bơm ra. Chắc chắn rằng Công ty có đầy các loại quy trình sản xuất, quy chuẩn tiêu chuẩn kỹ thuật nghiêm ngặt để đảm bảo nước sạch cho nhân dân thủ đô với " giá tiêu chuẩn". Quy chuẩn! Tiêu chuẩn thế.
 Chuyện. Các nay vài năm do cắt cây, ngọn cây đổ quệt qua đường dây 500kv làm mất điện toàn bộ miền nam. Câu hỏi của mình lúc đó là : Quy trình, tiêu chuẩn kỹ thuật nào đã cắt toàn bộ mạng miền nam với sự cố thoáng qua như vậy. Quy chuẩn! Tiêu chuẩn thế.
Chuyện. Bao trùm cả nước, cho mọi người mọi việc, cho an ninh quốc phòng quốc gia; chuyện chỉ đứng sau tên nước, quốc kỳ, quốc ca là : Múi giờ quốc gia. Mình vô tình chuyển kênh cho con khi hết phim Minh Lan truyện trên VTC1 lúc 06h.00', phát hiện ra đồng hồ hiện số và đồng hồ hiện mặt cổ điển trên màn hình khi chiến sĩ danh dự mở cờ lệch nhau nhiều giây. Hôm sau xem lại và khẳng định đúng. Hôm sau nữa nghe cùng lúc tút tút trên "Đây là đài phát thanh tiếng nói Việt Nam" và nhìn vào màn hình của VTC1 thế! Quốc gia có ba múi giờ quốc gia cách biệt. Quy chuẩn! Tiêu chuẩn thế.
 Chuyện. Quy chuẩn Tiêu chuẩn cos 00.00 để thoát nước khu vực mọi người quá rõ khi ô tô, xe máy "bơi" trên phố rồi. Chuyện quy chuẩn tiêu chuẩn thuộc loại nhỏ nhất trong quốc gia đã được giám đốc xí nghiệp mình phát biểu đanh thép từ những năm 90 như này : Năm nay kiên quyết, triệt để không xét bất cứ trường hợp nào nâng lương trước niên hạn, trừ đồng chí X(thằng giám đốc nào chả thế). Quy chuẩn Tiêu chuẩn thế.
Chuyện. Trong tít báo này : Đại biểu Quốc hội “dính” kỷ luật, sao lại cho thôi nhiệm vụ vì lý do… sức khoẻ?. Là chuyện Quy chuẩn Tiêu chuẩn của cơ quan quyền lực cao nhất nước với việc áp dụng quy chuẩn tiêu chuẩn cho một việc cỏn con là Kỷ luật đại biểu vi phạm công tác (đuổi cổ nó đi). Quy chuẩn! Tiêu chuẩn thế.
https://dantri.com.vn/xa-hoi/dai-bieu-quoc-hoi-dinh-ky-luat-sao-lai-cho-thoi-nhiem-vu-vi-ly-do-suc-khoe-20191018164421304.htm?fbclid=IwAR39yqi2V7uOHobe3hzI4QXVUJz7ROCvPXJzXa2LglOqas_I6fGAF_LjiQA
Lập ra Quy trình Tiêu chuẩn quy hoạch cán bộ cấp cao làm gì hả đất; thế giới này có mỗi một điều không bao giờ biết trước, đó là con người sẽ nghĩ, làm gì trong tương lai, thậm chí ngay trong ngày mai!. Lập ra Quy trình Sản xuất nước mắm truyền thống hộ cho người dân làm gì hỡi trời, người dân làm gì để cho ra nước mắm truyền thống là ở mỗi người mà! Chính vì mỗi người nên nước mắm ở mỗi nơi sản xuất có mùi, vị riêng, rất riêng trong cái tên chung Nước mắm truyền thống, trong cái quy trình chung bất biến Ướp muối mặn!. Quy chuẩn Tiêu chuẩn thế.
 Mình dư biết rằng ở ta có tất cả các Quy chuẩn Tiêu chuẩn các quốc gia tiên tiến có, hơn hẳn họ ở các Quy chuẩn Tiêu chuẩn "vì dân" mà Quy trình Sản xuất nước mắm truyền thống là một dụ. Chúng ta đều dư biết rằng xã hội ta "Dân chủ triệu lần hơn xã hội tư bản" chỉ là do đã thông qua các quy chuẩn tiêu chuẩn "dân chủ" vạn lần hơn mà. Quy chuẩn Tiêu chuẩn thế.
Chuyện. Quốc Hội mình đang họp, tất nhiên là để ra Quy chuẩn Tiêu chuẩn cho toàn xã hội rồi.
Quay lại Nước Sạch sông Đà. Mình thật này! Cả mạng báo chính thống mình đang chưa bàn đúng chuẩn về Quy chuẩn Tiêu chuẩn, trừ vài FB. Chuẩn duy nhất của một sản phẩm thương mại là chuẩn của nhà sản xuất ra sản phẩm đó; vậy thôi. Diễn giải tí dài : Nếu môi trường nước đầu vào có Asen, nhà sản xuất phải khử Asen; có dầu ắt phải khử dầu!. Nếu môi trường xung quanh khu dân cư dùng nước sạch không có nước, nhà sản xuất khoan sâu; kéo Băng Nam cực; làm hóa hơi Sương; Làm bất cứ cái gì để có nước sạch bán (không bàn giá ở đây) là việc của nhà sản xuất; không phải việc người mua!. Nếu người mua và nhà nước có bàn thêm về môi trường cũng là bàn góp, bàn giúp, bàn cùng làm để giảm giá mà thôi. Quy chuẩn tiêu chuẩn ở trường hợp này : Đền bù cho người tiêu dùng; truy tố tội hình sự nhà sản xuất! Nói vậy để vuông; Bàn thêm, việc truy tố vụ đổ dầu thải ra môi trường phía nguồn của nhà máy nước là hiển nhiên/đương nhiên với mọi vụ đổ dầu như vậy trong quốc gia này, không có gì để/phải bàn; Bàn vậy để tròn.
 Quy trình Tiêu chuẩn xứ ta/Vẽ cánh rừng rậm vào ra không tường/Một hướng Kinh tế chỉ đường/Mổ moi nhà nước nghiền xương tiêu dùng.
Hỡi trời, hỡi đất!. Chuẩn thế! Tạm biệt Chuẩn.

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2019

THƠ.

THƠ.
Xum xuê, xúm xít trên cành
Trái chín trước rụng.
Còn lại cúi đầu đồng thanh
Thật buồn!.
@
Lần lượt thế!
Trái cuối nhìn quanh thật chậm
rơi cùng tiếng than đến khẽ.
Thật ... buồn!.
@
Mùa mới âm thầm nẩy nụ.
@
Người tiếp nối không ngừng.
Luôn như đầu tiên
chẳng bao giờ cuối.
Đến chín đều được đồng thanh.
Vĩnh biệt!
@
Không cùng nở!.
Chỉ là sau trước.
Mỗi đời một mùa hoa.
Tự tựu thành ta.

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2019

NĂM MƯƠI NĂM LÀ BẠN.

Hai ngày nữa mình gặp nhau, có bạn đi từ hôm nay.
Tặng nhé! Lớp A; Cấp 3 Gang Thép Thái Nguyên 1969-1972
NĂM MƯƠI NĂM LÀ BẠN.
(50 năm tuổi bạn).

Gần bẩy chục.
Nhìn nhau tóc bạc.
Phảng phất
Ánh mắt hình như!
Nụ cười ngờ ngợ!
Tay gầy giật giật
Ngỏn ngoẻn mặt cười
Xí xóa, xí xóa.
Rang ngô chuyện không đầu
Giòn giã rằng xưa.
Xiết chặt, xiết chặt.
Tạm biệt, tạm biệt.
Ra về chông chênh.
Ừa!
Mình nghĩ về bạn khác!
Gặp nhau là thế a!.
Ừ nhỉ!.
@
Đêm trằn trọc.
Tua đoạn cấp ba.
Lớp tám cùng nhau, thành bạn.
Chưa hết mười, ghi lưu niệm,
Lưu luyến rất là lưu luyến !
Lưu luyến hệt nhau!.
Cảm thấy lâng lâng,
Bối rối vụng về trước ấy!
Xa, ớ ra thinh thích!.
Lần đầu biết nhớ
Nhớ chơi vơi!
Vô lo chàng Bộ đội,
Bụng réo bạn Sinh viên.
Sống chết! Học hành.
Bấp bênh! Vời vợi!
Vơi rơi, vơi rơi dần.
Hồi ấy thành xưa!.
Hồi ấy đang nay!
Chỗ bên nhau ngỡ rêu xanh
Thoáng người ngồi đó, Cháu thành bóng Ai!.
@
Năm mươi năm bạn, ừ rồi!
Vài mươi năm nữa tới hồi thăm nhau.
Một năm mươi đã tình đầu!
Năm mươi sau để dài lâu bạn già.

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2019

HỌC LÀ KHAI TRÍ.

Chuyện Hồ Ngọc Đại với sách Giáo dục gì đó đang bàn nhiều. Mình Tí Dài lê thê và Tí Tự nhiên thế này.
Tí Dài lê thê : Bộ Dục đúng khi soi sách Giáo dục đó trong Thông Tư; Nghị Định; Luật lá và kết luận rằng không đạt chuẩn để làm Giáo trình dạy học trong toàn cõi Việt. Bộ Dục đúng khi bắt buộc mọi người học trong mọi trường học (kể cả tư nhân; riêng tư nhân - Bố dạy con chẳng hạn) phải học theo giáo trình chuẩn do Bộ ban hành. Tí Tự nhiên : Học là khai trí.
Lăng nhăng cho rõ nghĩa. Nếu Công dân nào cần có chứng nhận đạt chuẩn trình độ của bộ Dục thì phải học theo giáo trình và dự các kỳ thi của bộ Dục để được công nhận (Tiểu; Trung phổ; Trung chuyên; Đại; Sĩ Thạc; Sĩ Tiến học chi đó)! Rõ như ban ngày xứ Việt. Nếu xin vào hệ học của bộ Dục để học lên cao tiếp thì chứng chỉ là bắt buộc ròi, kêu chi!. Việc học trên toàn cõi Việt này đều do bộ Dục quản tất tần tật mà, Nhà nước bảo thế, Đảng nói vậy mà! Ban ngày xứ Việt đấy thôi. Nếu xin làm việc tại cơ quan thuộc nhà nước ư! Có chứng chỉ nhé, cũng ban ngày đấy!!!. Nếu Công dân nào không cần chứng nhận đó thì tự học/khai trí tự do chớ chi! Rõ như ban ngày trái đất này nhỉ.
Bình luận. Có Giáo trình bắt buộc tức là bắt buộc phải học theo một nội dung, một phương pháp của một ý chí, dẫu ý chí đó là của một bộ dục nào đó; của một nhà nước nào đó; của một đảng nào đó; Cái ý chí bắt học theo nội dung chuẩn của một người hay nhóm người cũng là của một thời đoạn lịch sử mà thôi!!!. Không có Giáo trình bắt buộc (chỉ có các test bắt buộc được cập nhật theo từng thời đoạn lịch sử) là cách của loài người mãi mãi!.
Dẫn dụ. Bill Gates chưa tốt nghiệp đại học, chưa đạt chuẩn dục đại học nào nên chưa thể vào làm việc trong bất kỳ chỗ nào thuộc nhà nước Việt là đương nhiên! Ông được cả tỉ người ngưỡng mộ và học theo tri thức của ông! Cũng đương nhiên thôi!. Bà gì đó (tra Google thì rõ) chưa đạt một chuẩn giáo dục nào kể cả trung học phổ hay chuyên, đang được nhiều trường, viện đại học trên thế giới mời giảng với thù lao rất cao, được các giáo sư và sinh viên trân trọng gọi Giáo Sư (gọi không sai vì Bà được vinh danh là Giáo Sư danh dự của nhiều viện, trường đại học danh tiếng); Bà chỉ là đã vào rừng châu Phi từ năm 16 tuổi và sống gần/cùng tinh tinh để tìm hiểu về chúng, học cùng chúng đến nay (Bà gần 70 tuổi) mà thôi. Dụ nhiều lắm.
Quay về Hồ Ngọc Đại. Sách của Ông được công nhận, được dùng như thế nào đã ở ngoài Ông; đã như Ông nói cách nay vài chục năm "mỗi thế hệ có cái vinh nhục của nó". Nói nôm như mình nay : Rau muống mình trồng có lúc mình không muốn ăn, con mình có ăn không là ở nó không ở mình (Ở NGOÀI MÌNH) mà. Viết này khi đồng thời nghe Thiên Thai và Trương Chi của Văn Cao. Viết này! Mình kêu thơm rõ rồi, người bấm thích/không thích hay kêu thối chi đó với mình thì đều là Bạn mà. Thật! Tí thế. Mình chỉ viết HỌC LÀ KHAI TRÍ.

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2019

THẦY CÔ TRONG TRÍ.

U70 với Thầy Cô trong trí.
Người Thầy thứ hai, Bố mình. Đi học lớp 1 được vài tháng thì bị Viêm thận nhiễm mỡ (bệnh phù), phải nghỉ học điều trị 3 năm không khỏi (bệnh không điều trị khỏi hẳn được). Khi không ở bệnh viện, ở nhà Bố dạy tập đọc và toán. Đến khi bệnh đã đỡ, không phải đi viện liên tục nữa, xin vào lớp ba, học ở trường gần sân vận động và sân khấu ngoài trời Gang thép những năm 60, tức khu bộ đội phòng không bây giờ. Học toán, Cô giáo ra bài nào cũng giải ngon ơ, Cô hỏi: Sao giỏi vậy! Bố em còn dạy nhân số có hai chữ số cơ! Tập đọc, cô gọi đứng dậy đọc bài Vừ A Dính, đọc trôi chảy như cán bộ ngày nay nói với dân, cô hỏi: Đại ý bài đọc. Đại ý là gì, Bố em chưa dạy!. Điều này ám suốt cuộc đời. Làm toán thì dứt khoát một cộng một bằng hai, đọc và hiểu cực nhanh nhưng Đại ý đảng quang vinh và nhân dân anh hùng thì không xoen xoét được.
Thầy chủ nhiệm lớp bẩy tên Đề dạy toán. Cả năm học mình đi điều trị khoảng vài tháng (nhiều đợt) nên không được thi tốt nghiệp. Thầy đấu tranh với trường rất hăng, rồi còn đề nghị họp ban Giám hiệu một buổi riêng để được trình bày. Mình được thi! Thầy nói: May mà mày không ốm trong đợt thi học sinh giỏi cấp tỉnh và được giải cao đấy! Nhớ!. Thầy cao, gầy, hiền, giảng kỹ nhưng không bao giờ mở rộng bài giảng, nhớ thế về Thầy trong suốt vài chục năm, khoảng hai chục năm gần đây có vài dịp thăm Thầy và gia đình tại Nhã Lộng, Phú Bình, Thái Nguyên. Trí nhớ đại lược : Thầy! Ông giáo làng đã đi xa.
Cô Khảm dạy toán lớp 9, người nhỏ, nói nhanh, giảng rõ, khúc triết, có mở rộng bài học, vẽ tay hai vòng tròn rõ tròn, ít để ý đến học sinh, lớp mất trật tự quá thì ngừng giảng nhìn thẳng xuống lớp, cả lớp im lặng lại giảng, vào ra lớp đúng giờ, ít biểu hiện tình cảm. Cô học khóa 1 ĐH sư phạm Vinh (vì tò mò nên đã hỏi rõ lúc đang học). Mình hầu như không trốn giờ của Cô vì thích "nghe", vì Cô " lạnh", vì Cô "nghiêm" - chắc cả ba vì. Hồi học nghe tin chồng cô tự tử vì bị kỷ luật, sau này làm ở Gang thép Thái Nguyên rõ hơn chuyện ông phó phòng Thí nghiệm GT chết hận vì giỏi, giỏi làm, giỏi tranh luận; càng hiểu Cô hơn. Mình đi bộ đội, thầy cô giáo duy nhất mình có viết thư thăm hỏi là Cô, hiện Cô đang sống ở Hà Nội.
Cô Hảo (Hoàn) chủ nhiệm lớp 9, dạy Văn. Cô chỉ nói trong sách, nói nhiều, kỹ nhưng học sinh nghe ít. Cô trắng, tròn, thấp, dáng phúc hậu. Mình trốn nhiều nhất ở môn này nhưng không trốn cả tiết học (chắc vì cô là GV chủ nhiệm nên sợ bị kỷ luật), thường vào tiết học mình ngồi thẳng, nghiêm cho Cô dễ thấy, sau khoảng năm bẩy phút thụt đầu xuống và cúi thấp ra ngoài, sắp cuối tiết lại vào. Khi đó học trong nhà doanh trại bộ đội phòng không cũ, mỗi nhà có ba phòng rất rộng, mỗi lớp học trong một phòng, các nhà đều không có cánh cửa chính và cửa sổ (để báo động chiến đấu bộ đội dễ vận động ra trận địa), mình thì rất dễ lủi. Đầu kỳ 2, Cô bảo : Em ít trốn giờ đi, làm bài tập làm văn cho kỹ nhé để còn vào Đoàn, lớp vào Đoàn gần hết rồi. Nghe cô, ít trốn giờ hơn, làm văn kỹ hơn, không viết vội, nộp vội để chơi như mọi khi. Đâu như được vài điểm 6, 7 gì đó, trước khi hết năm học một tháng là Đoàn viên Đoàn thanh niên hồi năm 1971 (thực sự quên tên Đoàn khi đó và chẳng nhờ Google làm gì bây giờ). Cô sau này có là đại biểu Quốc Hội! Cũng phải, Cô thương học sinh nhưng cũng biết tự thương mà. Cô hiện ở Hà Nội.
Thầy Vinh dạy toán lớp 10. Thầy thấp, hơi già và khắc khổ, giảng hay, cuốn hút, cho bài tập về nhà ít nhưng rất nghiêm khi kiểm tra. Mở đầu mỗi buổi học toán, Thầy yêu cầu hai, ba học sinh mang vở làm bài ở nhà lên kiểm tra. Hôm đó có mình và hai bạn khác không làm bài tập, Thầy bắt mình làm bài trên bảng, mình làm tốt. Cuối giờ như mọi khi, những người chưa làm bài tập phải về phòng tập thể của Thầy để ghi lại bài vào vở bài làm, mình ghi xong đưa Thầy xem để về nhà theo thông lệ, Thầy không cho về ngay mà "bắt" mình giảng giải thêm cho hai bạn hiểu và giúp bạn ghi bài cho đúng, ấm ức lắm vì trưa, đói nhưng vẫn phải nghe Thầy. Khi cả ba xong, Thầy bưng lên mâm cơm mời học sinh cùng ăn, mình ngớ người vì cơm xới ra bát là cơm trắng! Cơm trắng đó!!!. Mình xơi hai bát và chẳng nhớ rõ thức ăn là canh rau gì, nhưng chắc chắn có lạc rang muối. Hai bát cơm trắng năm 1972 vẫn hiển hiện đến giờ và ầng ậc hai mắt khi nghĩ đến! Thầy sẽ đói bao bữa?!. Mặc dù đến hôm nay chưa biết Thầy ở đâu! Còn, mất. Thưa Thầy! Em theo thuyết hữu duyên, tất duyên tất gặp thầy nhỉ! Có hỏi nhiều người về Thầy nhưng không tìm ráo riết; Thầy!.
Còn vài Thầy, Cô khác nữa! Chẳng ít, cũng không nhiều. Nhưng đã "phần mười trống canh", rồi! Tạm khoanh lại.
Người Thầy đầu tiên là Mẹ, Mẹ dậy nhiều môn và giờ dạy là cả đời mình. Mẹ và Bố, thầy đầu tiên và thứ hai đều đã mất nhiều năm rồi. Nhang hôm nay có thể chưa thơm; Con có thể chưa ngoan, càng chưa giỏi nhưng đủ tình tri ân Bố, Mẹ.
Hồi ức này Cô giáo đang nay cho điểm gì! Hỡi Cô!.
Điểm Thật! Thật tình!.

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2019

CÙNG NGHỊ.

Nghị à : VN nằm cứng dưới chân TQ nên lúc nào cũng lo bị dẫm chỉ là dẫm chặt hay lỏng. VN nằm xa HK nửa vòng trái đất, từ năm 1975 vắng bóng HK, nay bóng lớn lại trùm biển Đông, lại thấy mình ngọ nguậy được toàn thân, đi lại được giữa hai chân kẻ lớn, cái đầu nghiêng ngó và ăn nói ngỏn ngoẻn vừa đủ rộng khổ người. Khoảng rộng này chắc sẽ lâu dù hai kẻ lớn có vẻ đã bàn đến cùng tiến về thương mại, cùng Win - Win, cùng Hảo lớ - Very good với nhau. Dẫu sao thời nghiêng hẳn về mỗi thằng như VNCH và VNDCCH bắn giết nhau đã không còn, thời chỉ nằm chết cứng dưới chân một thằng như vài chục năm vừa qua cũng sẽ hết vì cái bóng chắc hiện diện lâu dài theo tư duy mới mà không có máu chảy, cũng không thể bóng bỏ đi vì thằng còn lại quá mất dạy. Cái thế nước mong mỏi cần có bóng của thằng nớ vì về địa lý không thể xa được chân thằng ni, tự do cũng trong khuôn khổ đó, lớn lên thế nào, ra sao thì tùy vào cách vận động giữa bóng và phạm vi chân, giữa cách tránh chân và núp bóng. Thằng to, thằng nhỏ và ngay cả mình thì cũng không có đồng minh vĩnh cửu và kẻ thù vĩnh viễn, nhưng thế nước là vậy đang vậy mà sẽ vậy lâu, lâu lắm á, nên nhận chân ra rằng : Cùng vì lợi ích vĩnh cửu và vĩnh viễn cho quốc gia nhưng thằng gần khốn nạn hơn thằng xa, thằng xa văn minh hơn thằng gần; chưa thằng nào giàu lên và văn minh được bởi thằng gần, nhiều thằng văn minh và giàu có là nhờ thằng xa.. Ờ há! Mình á, chỉ chuyển động lớn khi hai thằng động, loanh quanh khéo khi hai thằng tĩnh. Hầy za!. Ới nghị : Nguyễn Sỹ Cương; Phùng Xuân Nhạ; Nguyễn Văn Thể và những nghị khác. Thế nhé nghị à. Ối a.